Tại sao phải Nam tiến trong khi Hà Nội đã quá tuyệt vời: Hay vì bạn quá kém cỏi để ở lại?

Nhiều năm gần đây, giới trẻ Hà Nội rộ lên xu hướng Nam Tiến lập nghiệp. Mới đây, độc giả Thuỳ Hương (37 tuổi) đã thể hiện một góc nhìn khác về trào lưu này.

“Hà Nội đã quá tuyệt vời”

Xuất thân tỉnh lẻ, tính đến nay tôi đã sinh sống, học tập và làm việc ở Hà Nội được gần 20 năm. Sau một vài lần vào TP.HCM công tác, tôi lại càng cảm thấy quen thuộc, gắn bó hơn với đất thủ đô trầm mặc, nhẹ nhàng.

Hà Nội mang những vẻ cổ kính, trầm mặc, những món ăn gây thương nhớ

Đọc được những chia sẻ của một người trẻ nói lý do vì sao lại thích vào TP.HCM lập nghiệp, thích môi trường trong đó, tôi có thể thấu hiểu một phần. Đó quả thật là thành phố về đêm, cuộc sống nhộn nhịp, hối hả và luôn khẩn trương. Con người nơi đây cũng tràn đầy sức sống đến kỳ lạ.

Lần đầu tiên vào thành phố công tác, vì cơ quan lỡ thuê phải khách sạn gần phố tây Bùi Viện, suốt 1 tuần ở khách sạn là nguyên 1 tuần tôi mất ngủ vì quá ồn ào. Tuy nhiên, điều khiến tôi cảm thấy ngạc nhiên là tại sao sau giờ tan tầm, mọi người có thể “quẩy” tưng bừng đến tận tối muộn, đêm khuya, rồi sáng hôm sau đã có thể đi làm bình thường?

Người Sài Gòn có vẻ đặc biệt thích nhậu. Có thể ngoài Hà Nội không thiếu hình ảnh quán bia tấp nập, reo vang tiếng “zô”, nhưng trong này, tần suất đi nhậu của người dân thật sự dày đặc, số lượng quán nhậu cũng nhiều đến chóng mặt. Đặc biệt, bất cứ dịp gì mọi người cũng có thể rủ nhau đi nhậu, bất cứ thứ gì cũng có thể đem nhậu, ngồi lai rai cả ngày.

Ở Sài Gòn, nhậu đã trở thành một văn hóa bình thường

Ở Sài Gòn, để tìm một quán ăn hợp khẩu vị cũng khó. Món ăn không phải quá cay thì lại là thừa ngọt. Món gì cũng ngọt, nếu buộc phải ở đây một thời gian dài, có lẽ tôi sẽ phát điên vì thèm những “phở Thìn, phở Bản, phở Thịnh”, hoặc tự giam mình trong bếp làm bún chả nướng ăn 1 tháng cho bõ cơn nhớ nhung. Chưa kể bún đậu mắm tôm, bánh cuốn Thanh Trì kèm chả nóng… Đặc sản Sài Gòn cũng ngon đấy, nhưng tôi không thể quen với vị ngọt kẹo hoặc cay nồng đến váng đầu.

Khí hậu cũng là điểm khiến tôi “chê” Sài Gòn. Bạn bè tôi thường nói vui, ở trong đây chỉ có 2 mùa, mùa nóng và mùa cực nóng, muốn tìm chút lãng mạn lúc chớm đông cũng khó. Trong khi đó, tôi lại trót “phải lòng” những con gió heo may đến xao xác lòng người, mùi hoa sữa vương nhẹ khi đi ngang qua những con phố. Tôi tin khó có ai có thể giữ vẻ điềm nhiên, lạnh lùng, không một chút rung động với mùa đông Hà Nội.

Không những vậy, Hà Nội cực hiếm khi xảy ra cướp giật, an ninh cực kỳ tuyệt vời. Chỉ riêng điều này thôi đã đủ để tôi yên tâm sống tại đây, hơn là lựa chọn một thành phố xô bồ khác.

Hà Nội có những món ăn mang dự vị nghĩa tình, đi xa lại nhớ

Tôi từng làm trong ngành truyền thông, môi trường vốn nhiều người trẻ, và khi được hỏi, một số bạn trẻ cũng nghĩ có ý định muốn Nam tiến. Có điều Hà Nội đã quá quen thuộc, có những điểm khiến người ta phải lưu luyến không muốn xa rời. Tôi nghĩ quyết định của mỗi người đều đáng được tôn trọng, nhưng nếu người trẻ đều muốn vào Nam lập nghiệp, không lẽ Hà Nội sẽ chỉ còn người già – như tôi?

Nam Tiến liệu có thành công?

Những chia sẻ của độc giả Thùy Hương đã khiến nhiều người phải ngẫm lại. Trong số những người đã Nam Tiến, có bao nhiêu người thành công và bao nhiêu người phải ngậm đắng nuốt cay mà khăn gói về lại Hà Nội.

Thanh Thủy, Nguyễn Hiền (Hà Nội) thi trượt ĐH, CĐ. Không như những bạn khác, dùi mài thêm một năm để năm tới thi tiếp hoặc theo học các trường dạy nghề, hai bạn quyết định xin gia đình khăn gói vào Nam xin việc.

Một vài tháng liêu xiêu trên đất Sài Gòn lạ nước lạ cái, nhà cửa khó khăn chưa nói gì đến làm việc. Tìm được vài người quen nhờ vả thì họ cũng chỉ lắc đầu: “Đừng nghe dân quê mình nói, họ cứ tưởng đi xa sung sướng lắm. Ai biết được rằng vào đây phải cực lắm mới đủ sống lại còn gom góp gửi về quê nữa”.

Thủy và Hiền chỉ biết nhìn nhau nhưng cả hai đều không dám quay trở về. Trở về thì “mất mặt” lắm. Khi đi quyết tâm làm ăn là thế, giờ về không có gì trong tay thì cũng “nhục lắm”.

Tại sao phải vào Sài Gòn khi Hà Nội đã quá tuyệt vời

Một vài tháng, Thủy xin được vào làm công nhân may, Hiền thì nhắm mắt làm bồi bàn cho một quán ăn. Lương tháng 700, cực chẳng đã, Hiền đã buông xuôi, để rồi cô ngã vào vòng tay một kẻ Sở Khanh thường lui đến quán. Ngày cô báo tin cô có thai thì tên họ Sở cũng cao chạy xa bay. Hiền, Thủy chỉ biết ôm nhau mà khóc. Hiền phá thai và hai cô bé 18 tuổi trở về quê trong nỗi tủi hổ vô bờ. Thủy nói: “Giờ chúng em sẽ quyết tâm ôn thi. Chỉ có học bọn em mới khôn lên được”.

TPHCM và các tỉnh lân cận phía Nam luôn được đánh giá là cao về môi trường năng động, nhiều cơ hội. Nhưng “miền đất hứa” này cũng chất chứa nhiều thử thách đòi hỏi bạn trẻ phải đủ tri thức và bản lĩnh để vượt qua.

Thế nhưng, Hà Nội cũng chính là một trong những nơi nhiều cơ hội để những người trẻ lập nghiệp. Là một trong 2 trung tâm kinh tế – xã hội phát triển nhất cả nước ta, ở Hà Nội hội tụ đủ những điều kiện cần thiết cho những người trẻ có một công việc xứng đáng. Tuy nhiên, dù Nam Tiến hay trụ lại Hà Nội, điều quan trọng là bản thân mỗi người cần phải có đủ bản lĩnh, đủ năng lực để dám đương đầu với khó khăn, thử thách và luôn cố gắng nỗ lực vươn lên.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*